Là Khói Hay Là Sương - Chương 39 (P1)

Cỗ xe ngựa lắc lư trên con đường lát đá dẫn đến cung điện nguy nga, người ngồi trong xe có vẻ yên ắng. Mộc Khả từ lúc lên xe ngựa cùng quận chúa Yên Mặc thì không mấy nhiều lời. Quận chúa Yên Mặc vẫn giữ nét mặt thân thiện nhưng ánh mắt dò xét luôn lướt qua gương mặt của người đối diện nhiều lần. Mộc Khả vẫn luôn nhìn ra khung cửa sổ nhỏ không kéo rèm, chìm đắm vào cảnh vật bên ngoài. 

- Vương Đô so với thành Trấn Nam có khác lắm không?

   Mộc Khả chớp mắt vì có chút giật mình khi nghe thấy tiếng nói của quận chúa. Nàng cứ ngỡ cả hai sẽ duy trì sự im lặng cùng bầu không khí gượng gạo này cho đến khi vào cung điện. Mộc Khả khẽ cười, lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ và nói.

- Vương Đô rất phồn thịnh và nhộn nhịp thưa quận chúa! Nhưng có lẽ do tôi lớn lên ở miền nam nên vẫn thích khung cảnh nơi đó hơn. 

   Mộc Khả chủ ý trả lời qua loa câu hỏi của quận chúa nhưng lúc này nàng lại nghĩ khác. Dù hoàng tử một mực giữ trong lòng hình bóng của quận chúa thì hiện tại Mộc Khả mới là hôn phối chính thức. Nàng nghĩ nếu có trêu chọc quận chúa một chút cũng là một niềm vui nho nhỏ, coi như bù đắp lại sự thiệt thòi mà nàng đang gánh chịu.

- Hoàng tử rất thích cùng tôi đi săn lúc rảnh rỗi. Chàng cũng vì biết tôi thích thú nuôi nên mang về biệt phủ một đàn chó nhỏ. Bây giờ điều mà chúng tôi thiếu chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

   Mộc Khả cẩn mật quan sát nét mặt của quận chúa. Nụ cười tươi tắn của quận chúa có chút đanh lại, đôi hàng mi dài khẽ rung nhẹ. Mộc Khả cảm thấy rất hả dạ nên mỉm cười, ra vẻ vô tư. 

   Quận chúa Yên Mặc đan những ngón tay thon thả xen kẽ nhau. Nàng không biết cảm xúc hiện tại là gì, chỉ biết rằng khi biết được cuộc sống ở miền nam của hoàng tử Diêng Chí có vẻ yên bình thì không được vui. Mấy năm qua ở cạnh Bác Lăng, Yên Mặc chưa bao giờ thực sự cảm thấy vui vẻ. Hắn đối với nàng vẫn một mực yêu chiều nhưng nàng hiểu rõ dụng tâm của hắn là gì. 

   Yên Mặc căm ghét cuộc sống của mình, giữa lúc đó lại có tin Diêng Chí sẽ ở lại miền nam và cưới cháu gái của hội trưởng thương hội. Nàng không khó nhận ra ý định của triều đình nhưng nàng không chấp nhận được việc từ nay sẽ khó được gặp lại Diêng Chí. 

   Mộc Khả vẫn đang tận hưởng cảm giác chiến thắng mà nàng vừa có được. Nàng không ngờ rằng tình cảm mà quận chúa dành cho Diêng Chí lại sâu sắc như vậy, điều đó càng khiến nàng muốn biết vì sao ngày đó họ không thể thành đôi. 

   Xe ngựa dừng lại ngay trước cửa cung điện để cảnh vệ kiểm tra. Yên Mặc vén rèm, hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài khi nghe nữ hộ vệ báo đã có thể xuống xe. Yên Mặc không quên nắm lấy tay của Mộc Khả, điềm nhiên dẫn nàng cùng bước xuống mấy bậc gỗ, vẻ ân cần chu đáo. 

   Một vài người cũng vừa đến hành lễ chào với quận chúa cùng hoàng tử phi Mộc Khả. Nhóm người tiếp rước cũng đã có mặt để đưa khách đến hoa viên dự tiệc cùng các tài nữ. Người dẫn đầu nhóm người trong cung điện là hộ vệ thân cận của nhà vua. Dáng vẻ của người này đã khiến không ít người mới gặp lần đầu có phần kinh ngạc. 

   Mộc Khả nhìn chằm chằm vào người hộ vệ, nàng lại vừa được một phen bất ngờ vì nhìn thấy một kẻ giấu mặt phía sau chiếc mặt nạ màu đen lại là hộ vệ thân cận của nhà vua. Quận chúa Yên Mặc là người bình tĩnh hơn cả vì nàng đã nhiều lần nhìn thấy người này. Gương mặt xấu xí phía sau lớp mặt nạ vẫn luôn là đề tài khiến người khác chú ý, nhưng vị trí của người này đã được ấn định rõ ràng nên không ai muốn mạo phạm đến nhà vua.

   Ngoài vườn hoa lớn đã được bày trí rất lộng lẫy cho bữa tiệc dành cho khách quý và các tài nữ. Xung quanh khu vực mở tiệc là dày đặc các tốp cảnh vệ làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ. Tất cả khách dự tiệc đều là nữ nên cũng dễ hiểu người được giao nhiệm vụ trông coi là người nữ hộ vệ kia. Không bao lâu nữa một người đang có mặt tại đây sẽ được chọn làm hoàng hậu của An Tư nên không thể để chuyện không hay xảy ra được. 


*


   Mùi nến thơm hoà quyện cùng mùi vải vóc, hương hoa cỏ len lỏi khắp nơi tạo nên bầu không khí thật trang nhã cho bữa tiệc. Sảnh lớn không ngớt những tràng cười vui vẻ và những giọng nói ngọt ngào của các tài nữ. Tất cả họ đều vận y phục đẹp, gương mặt điểm trang cẩn thận như hiểu rõ bản thân phải có biểu hiện tốt. 

   Thường Nhiên lại vừa kiểm tra qua một lượt những đĩa thức ăn đang được tuỳ tùng mang vào. Vừa quay lưng nàng liền thấy vài người đã tiến sát đến gần, theo phản xạ, Thường Nhiên liền bước lùi mấy bước và tay nắm chặt thanh kiếm trong tay. Mấy người vừa bước tới cũng khựng lại, dáng vẻ ngượng ngùng nhưng vẫn cố giữ nét cười thân thiện. Họ biết rõ người này là hầu cạnh của nhà vua nên cho rằng nếu họ biết lấy lòng cô ta một chút thì biết đâu trước mặt nhà vua họ sẽ được nhắc đến.

   Cúi đầu hành lễ để xin lỗi các tài nữ về phản ứng của mình, Thường Nhiên chớp mắt mấy lượt phía sau lớp mặt nạ vì không biết những người này đang có mục đích gì. Họ vồ vập hỏi han và tán thưởng nàng, có người còn muốn gặp gỡ trò chuyện để kết giao bạn hữu. Thường Nhiên lại cúi đầu cảm tạ sự quan tâm của các tài nữ và để thoát thân nàng đã viện cớ phải đi tuần soát vòng ngoài theo lịch trình đã định. Mấy vị tài nữ tiếc rẻ khi phải dừng cuộc trò chuyện và đồng loạt cúi chào hộ vệ thân cận của nhà vua. 

- Ôi mấy người này thật là biết người để tìm đến nhờ vả, ta đây không thích nhất là nhìn thấy bộ dạng vờ vịt đó của họ.

   Một tài nữ trong có vẻ không hài lòng với biểu hiện của nhóm người kia. Vài người khác nhìn cô gái đó có vẻ đồng tình nhưng không nói thêm gì. Tất cả họ đều đến từ những gia tộc lớn trong triều hoặc ít nhất cũng là con gái của một đại gia tộc ngoại triều, việc bày tỏ thái độ không tốt hoặc gây ra mâu thuẫn sẽ không có lợi nên người vừa lên tiếng bình phẩm đã khiến những người khác chú ý. Những người có mặt bắt đầu xì xầm với nhau về những lời nói của cô gái đó thì ít mà bàn về xuất thân của cô ta thì nhiều. 

   Cô gái đó vẫn ung dung, không mấy bận tâm đến việc mọi người xung quanh đang bàn tán về mình. Theo tiêu chuẩn của một tài nữ thì người này không tệ và xuất thân cũng hiển hách, đủ để nhiều người phải vị nể. 

- Phi Thanh! Em có muốn dùng ít rượu trái cây 

không hả?

   Quận chúa Yên Mặc đưa nắm tay lên che miệng và khẽ hắng giọng. Cô gái kia nghe thấy lời của quận chúa thì nhìn sang, khẽ mỉm cười rồi gật gật đầu. Yên Mặc khẽ lắc đầu tỏ ý ngầm nhắc nhở rồi phẩy tay lệnh cho tuỳ tùng rót rượu vào ly cho Phi Thanh. Cô gái này thật ra có quan hệ họ hàng với Yên Mặc. Nàng là con gái duy nhất của tướng quân trấn thủ bờ tây An Tư và là người cùng tộc với nhà đại tướng Viên Tiên. Họ biết nhau từ nhỏ nhưng do ở cách xa nên không thường xuyên qua lại. Dù là ngày trước hay bây giờ đại tướng Viên Tiên vẫn không muốn tạo cơ hội để người trong gia tộc lập hôn uớc với Đoảng Trạch vì ông ấy chỉ luôn ủng hộ hoàng tử Bác Lăng. Việc Phi Thanh được chọn làm tài nữ và đến Vương Đô hoàn toàn do phía nhà vua định đoạt, phía sau quyết định này có lẽ là sự tham mưu từ quan cố vấn Thiết Tuề và tướng quân Biên Các. 

   Mộc Khả ngồi bên cạnh quan sát mọi người, nàng chưa nhận ra gương mặt quen thuộc nào dẫu ở miền nam nàng biết không ít người. Có vẻ những tài nữ có mặt ở Vương Đô lúc này không có ai được chọn từ thành Trấn Nam. Mộc Khả có chút thất vọng vì không nghĩ rằng Trấn Nam rộng lớn như thế lại không có người vừa mắt nhà vua. Nàng nghĩ có lẽ trong số các tài nữ cũng sẽ có người đến từ miền nam nên nhẹ giọng hỏi những người bên cạnh.

- Các nàng ở đây có ai đến từ miền nam chăng? 

   Các tài nữ đang ngồi cùng bàn với Mộc Khả bắt đầu nhìn nhau, chưa có ai thừa nhận đến từ miền nam nhưng có vài người đã lắc đầu. Mộc Khả lại nghĩ tài nữ đến từ miền nam có thể đang ngồi ở đâu đó trong sảnh này. 

   Vài người đến bên cạnh đó quận chúa Yên Mặc để chào hỏi. Trước khi đến cung điện, các tài nữ chắc chắn đã nắm rõ từng nhân vật quan trọng trong cung điện nên họ đều biết phải tiếp cận người nào và cả thứ tự trước sau. Sau khi thăm hỏi quận chúa thì vài người bước đến gần Mộc Khả và lại bắt đầu màn chào hỏi thân thiết. Mộc Khả cũng phối hợp nhịp nhàng để duy trì không khí vui tươi của bữa tiệc. Nàng nhìn sang phía đối diện thì thấy Phi Thanh vẫn đang uống thứ rượu ngọt lịm hết ly này sang ly khác mà không mấy bận tâm đến mọi thứ xung quanh.

   Quận chúa Yên Mặc đưa tay giữ lại bình rượu khi Phi Thanh định rót thêm rượu. Quận chúa không nói gì mà chỉ nhìn Phi Thanh rồi khẽ lắc đầu. Phi Thanh tiu nghỉu rời tay khỏi bình rượu, đưa tay chống cằm. Nàng bắt đầu nhìn mọi người, chốc chốc lại bật cười một mình. Phi Thanh hiểu rõ bản thân đang không tuân theo chỉ thị của cha, những gì ông ấy đã dặn dò đều bị Phi Thanh cho qua. Nàng chưa được gặp nhà vua nhưng từ lâu đã được nghe nói đến hoàng tử Đoảng Trạch. Đoảng Trạch trong câu chuyện của nhiều người rất mờ nhạt và không có gì đặc sắc vậy mà thoáng chốc hắn đã là vua của An Tư. 

   Thời cuộc đã có nhiều thay đổi, cha của Phi Thanh dẫu là tướng quân trấn thủ biên ải quan trọng nhưng trong dòng tộc vẫn không qua được đại tướng Viên Tiên. Phi Thanh biết rằng đây là cơ hội để đưa vị thế của cha nàng lên một bậc cao nếu nhà vua chọn nàng làm hoàng hậu. Một vị vua trẻ vừa lên ngôi, trong tay không nắm binh quyền thực tế lại có hai anh trai có phần nổi bật từ lâu tất nhiên phải nhanh chóng tạo lập thực quyền. Phi Thanh bất chợt thở dài khi nghĩ đến nhiều chuyện, nàng không bận tâm đến sự can ngăn của Yên Mặc mà lại rót rượu vào ly. Bữa tiệc linh đình vẫn không thôi náo nhiệt và các tài nữ vẫn đang cố thể hiện bản thân trước khi được tiếp kiến nhà vua.