Là Khói Hay Là Sương - Chương 16 (P2)

Hoàng tử Đoảng Trạch trưa nay hay tin mấy anh trai và cả phó tướng La Giác đều ở quân doanh và nán lại một đêm thì ham vui mà chạy đến. Khi Đoảng Trạch đến quân doanh thì trời vừa lúc đổ xuống một cơn mưa lớn. Hắn nhận được tin Hoài Sa và Diêng Chí vì thua cuộc đã phải vào rừng săn thú thì không khỏi sốt ruột và lo lắng. Đoảng Trạch đi đi lại lại trong sảnh lớn toà nhà chính, mặt mày nhăn nhó rất căng thẳng, mắt lúc nào cũng nhìn ra phía cổng lớn dù cách xa rất nhiều dãy nhà. Trời vừa ngớt mưa là Đoảng Trạch chạy ngay ra ngoài, lớn tiếng lệnh hộ vệ mang ngựa đến cho mình để đi tìm Hoài Sa. Hắn vừa nhảy lên lưng ngựa liền thúc ngựa chạy đi khiến đám hộ vệ không kịp chạy theo. 

   Đoảng Trạch đi được một quãng thì thấy nhóm hộ vệ của Diêng Chí xuất hiện ở phía trước, quan sát kỹ chỉ thấy họ mang theo mấy con thú đã săn mà không thấy Hoài Sa và Diêng Chí đâu cả. Đoảng Trạch càng thêm lo lắng, bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, chỉ sợ Diêng Chí chưa bỏ qua chuyện cũ mà lợi dụng lúc này gây tổn hại cho Hoài Sa. Hắn chỉ mong điều hắn nghĩ là không đúng vì thời gian đã nửa ngày trôi qua nếu Diêng Chí có suy tính gì thì có lẽ đã ra tay xong rồi. 

   Hộ vệ báo lại hoàng tử Diêng Chí vẫn còn nán lại trong khu rừng đợi nhóm đi săn còn lại trở về , họ đến lúc này vẫn chưa thấy Hoài Sa quay lại và nàng được lệnh đi săn một mình. Đoảng Trạch nghe xong thì hết sức kinh ngạc, không để mất thời gian liền thúc ngựa phi thẳng, đi đến bìa rừng thì rẽ lối vào trong, vừa di chuyển vừa gọi lớn tên Hoài Sa. Cánh rừng rộng lớn chỉ đáp lại tiếng gọi của Đoảng Trạch bằng những âm thanh vọng lại lời của chính hắn và tiếng vỗ cánh của những loài chim hay tiếng bước chân chạy đi của những con thú rừng. 

   Đoảng Trạch đã đi khá sâu vào khu rừng nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của Hoài Sa ở đâu. Hắn dừng ngựa, nhìn quanh quẩn, nỗi sợ chiếm lấy tâm trí hắn, hình ảnh Diêng Chí âm thầm ra tay hãm hại Hoài Sa lại hiện lên. Đoảng Trạch đã gọi tên Hoài Sa đến khản cổ, lúc này hắn cố gắng bình tĩnh hơn để lắng nghe động tĩnh xung quanh. Đoảng Trạch nghe thấy có tiếng động ở một phía xa, có thể là của một con thú khác. Hắn nhìn về bất cứ hướng nào có phát ra tiếng động để quan sát, nghĩ rằng vừa rồi có một con thú nào đó vừa đi ngang, cho ngựa đi thêm một quãng, trước mặt xuất hiện một cửa hang nhỏ. Đoảng Trạch xuống ngựa, bước đến cửa hang và nhìn vào, dưới ánh sáng nhá nhem khi hoàng hôn đang dần tắt hắn nhìn thấy Hoài Sa nằm bất tỉnh bên trong hang đá. Đoảng Trạch trợn mắt, nhảy bổ lại gần chỗ Hoài Sa đang nằm và ôm lấy nàng. Cả người của Hoài Sa ướt mưa, nàng nằm mê man trên nền đất lạnh, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt vì lạnh cùng hơi thở yếu ớt. Đoảng Trạch lay mạnh vai của Hoài Sa, vừa lay vừa rối rít gọi tên nàng. Một lúc sau Hoài Sa cũng có chút phản ứng, nàng khẽ rên rỉ vì quá mệt mỏi, dù nghe người bên cạnh gọi tên cũng không đủ sức để trả lời. 

   Thấy Hoài Sa đã có chút phản ứng, Đoảng Trạch liền bế nàng lên, đỡ nàng lên ngựa và hắn ngồi phía sau ôm lấy thân thể đờ đẫn của nàng thật chặt rồi thúc ngựa quay về quân doanh. Vừa di chuyển, Đoảng Trạch lại không ngừng gọi tên Hoài Sa vì hắn sợ nàng sẽ cứ như thế mà mất đi ý thức. Hắn nghĩ đến Diêng Chí, nghĩ đến lúc gặp nhau ở quân doanh hắn có nên nhảy bổ vào mà đấm cho Diêng Chí vài nấm tay vì chuyện này hay không.


*


   Đám hộ vệ đứng chờ hoàng tử Đoảng Trạch quay lại, khi vừa nhìn thấy hắn trở về và mang theo cả Hoài Sa thì họ chạy nhanh đến tiếp ứng. Đoảng Trạch đã thấm mệt khi vừa phải điều khiển con ngựa vừa phải giữ lấy Hoài Sa cả một quãng đường dài. Hắn nhảy xuống ngựa và lệnh cho vài người đến đỡ Hoài Sa xuống, lại bế nàng lên và đi như chạy vào bên trong, to tiếng lệnh hộ vệ chạy đi tìm quân y. Một hộ vệ đang chạy theo giúp Đoảng Trạch đỡ lấy Hoài Sa và nói lớn chỉ sợ hoàng tử không nghe thấy.

- Tiệc của hoàng tử Bác Lăng đã chuẩn bị xong và cho mời ngài đến đó.

   Đoảng Trạch liếc nhìn tên hộ vệ, chau mày nhìn xuống gương mặt của Hoài Sa, nói trong hơi thở nặng nhọc.

- Ngươi không thấy ta đang bận sao?

   Người hộ vệ lại thúc giục.

- Ngài có thể đưa cô ấy cho chúng tôi chăm sóc. Không nên để hoàng tử Bác Lăng phải chờ lâu.

   Đoảng Trạch rất muốn quát tên hộ vệ hãy để hắn được yên nhưng nghĩ lại nếu hoàng tử Bác Lăng biết vì chuyện này mà hắn không đến dự tiệc cùng phó tướng La Giác như đã hẹn thì thật không hay. Đoảng Trạch thở mạnh, dằn cơn xung động xuống và từ tốn nói.

- Ta sẽ đến đó nhanh thôi. 

   Hộ vệ nhanh chóng mở cửa gian phòng được sắp xếp riêng cho hoàng tử Đoảng Trạch qua đêm trong quân doanh. Đoảng Trạch đi nhanh qua bậc cửa và đặt Hoài Sa nằm lên giường. Hắn đưa tay sờ trán, sờ mặt của Hoài Sa, quay mặt nhìn ra vẫn chưa thấy quân y xuất hiện thì trở nên cáu gắt.

- Quân y đâu? Sao vẫn chưa đến?

   Một hộ vệ thấy hoàng tử đã trở nên khó chịu thì chạy nhanh ra ngoài để tìm người. Đoảng Trạch sực nhớ y phục của Hoài Sa vẫn đang ướt liền nhìn quanh rồi đi nhanh vào bên trong lấy một bộ y phục có sẵn, hắn chẳng quan tâm chính y phục của mình cũng đã thấm ướt. Bước ra ngoài, Đoảng Trạch lệnh cho hộ vệ còn lại ra ngoài canh gác và thông báo khi quân y đã đến. 

   Hoài Sa nằm trên giường vẫn mê man, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng đôi khi lại khẽ rên vì mệt và cơ thể cử động đôi chút. Đoảng Trạch cầm bộ y phục mới trên tay, đứng nhìn Hoài Sa vẻ lưỡng lự, nếu cho người gọi một nữ binh lính đến sẽ mất thêm thời gian nên Đoảng Trạch bặm môi, nhanh tay thay y phục cho Hoài Sa, ngay sau đó hắn đi thẳng ra ngoài sau khi đã phủ chăn lên để giữ ấm cho nàng. Đoảng Trạch bước ra ngoài cửa, thở mạnh từng hồi để trấn tỉnh bản thân, hai tay chống hông, có vẻ đã cảm nhận được sự mệt mỏi, vừa lúc quân y đã đến. Đoảng Trạch lệnh hộ vệ mở cửa cho quân y vào trong nhưng hắn vẫn đứng lại bên ngoài, chờ đến khi quân y trở ra báo cáo tình trạng của Hoài Sa. Quân y kiểm tra một lúc, lục lọi trong hộp gỗ lớn của mình rồi quay sang dặn dò một tuỳ tùng đi theo do hoàng tử ra lệnh gọi, sau đó đi ra ngoài gặp hoàng tử Đoảng Trạch để báo cáo tình hình.

- Người này do chịu lạnh quá lâu nên thân nhiệt hạ và ngất đi, may mà có hoàng tử phát hiện đưa về, chỉ cần giữ ấm và dùng ít thuốc thì sẽ khoẻ lại nhanh thôi. Nhưng mà…

   Đoảng Trạch cau mày, nhìn vẻ phân vân của quân y mà thêm lo lắng.

- Ngươi cứ nói.

   Quân y thở dài, nhìn vào trong rồi lại nhìn hoàng tử, chậm rãi nói.

- Người bình thường không dễ vì một cơn mưa mà trở nên hôn mê như vậy. Người này có thể đang mang trong người một chứng bệnh nào đó nên sức chịu đựng thời tiết thay đổi đột ngột rất kém. Tôi đây chưa giỏi về những bệnh lý bên trong nên không biết đó là gì.

   Đoảng Trạch trở nên mơ màng, đôi mắt ưu tư nhìn vào phía người đang nằm trên giường, sự hoang mang lo lắng bỗng trở nên trầm ngâm, buồn bã.

- Thôi được rồi! Ngươi cứ chọn thuốc chăm sóc cho nàng khoẻ lại, về việc nàng có bệnh ta sẽ tìm thầy thuốc khác có khả năng hơn để kiểm tra.

   Quân y thở phào, cúi đầu hành lễ với Đoảng Trạch.

- Tôi sẽ cố gắng chăm sóc cho cô ta, thưa ngài! Xin phép ngài!

   Đoảng Trạch lại đứng lặng thinh bên ngoài cửa phòng, đôi mắt cụp xuống che đi nỗi u sầu.

- Đưa ta đến chỗ tiệc của anh trai ta.

   Hộ vệ nghe lệnh của hoàng tử Đoảng Trạch thì nhanh nhảu đi đến, chỉ sợ hoàng tử đã quên nên đang chờ cơ hội để nhắc nhở nhưng may mà hoàng tử vẫn nhớ. 

- Thưa ngài, y phục của ngài…

   Đoảng Trạch nhìn xuống thấy áo khoác ngoài đã ướt, mồ hôi lấm tấm trên mặt khiến hắn trông nhếch nhác.

- Chuẩn bị cho ta một chiếc áo khác là được rồi.

   Hộ vệ bước lại giúp hoàng tử cởi chiếc áo khoác ngoài ra rồi chạy nhanh vào trong mang ra một chiếc áo khác và một chiếc khăn. Đoảng Trạch mặc lại áo, lau qua mồ hôi trên mặt rồi rẽ lối hành lang đi về phía khu nhà đang có một bữa tiệc nhỏ do Bác Lăng tổ chức. 


*


   Bữa tiệc của hoàng tử Bác Lăng thực ra chỉ có vài người góp mặt. Ngoài ba vị hoàng tử và phó tướng La Giác thì chỉ có thêm vài thống lĩnh trong quân doanh đến dự. Mấy con thú do hoàng tử Diêng Chí săn mang về vừa đủ để chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn. Hoàng tử Đoảng Trạch xuất hiện khi tất cả đã yên vị và đang trò chuyện rôm rả. Đoảng Trạch ngồi vào ghế còn lại bên phía tay trái của Bác Lăng trong khi Diêng Chí ngồi phía bên phải, bên cạnh là La Giác sau khi chào hỏi hai anh trai và những người khác đã hành lễ với hắn. Hoàng tử Bác Lăng liền cho người mang thức ăn lên và tuỳ tùng đứng hầu rót thêm rượu cho mọi người. Bác Lăng cầm cốc đưa lên mời tất cả mọi người, tất cả cùng nâng cốc và chúc tụng nhau. 

   Suốt bữa tiệc họ nói nhiều về việc luyện binh, La Giác kể lại trận đấu tên hôm nay với vẻ rất hào hứng, mấy người thống lĩnh khác gật gù tán thưởng. Bác Lăng hôm nay tâm trạng có vẻ rất tốt nên cũng cười nói nhiều hơn hẳn ngày thường. Sau đó mọi người lại bàn đến đại hôn của hoàng tử Bác Lăng và tất cả lại được một phen tán tụng.

   Đoảng Trạch ngồi đối diện Diêng Chí, hắn chốc chốc lại nhìn sang phía đối diện để xem Diêng Chí có biểu hiện gì sau khi bỏ lại Hoài Sa trong rừng sâu và trở về đây điềm nhiên dự tiệc nhưng không nhìn thấy gì. Diêng Chí không phải người sôi nổi trong các bữa tiệc nhưng cũng không quá tẻ nhạt khi ngồi cùng vì hắn cũng liên tục trò chuyện cùng mọi người. Bữa tiệc hôm nay có vẻ rất vui và mọi người đều ăn uống rất thoải mái. La Giác lúc ngà say lại bắt đầu kể chuyện ở miền nam, những kẻ ở Vương Đô dĩ nhiên rất thích chuyện ở phương xa nên rất chú tâm nghe và hỏi han.

- Ơ, ngài chẳng phải cũng đến từ miền nam sao? Chúng ta đã từng gặp nhau chưa thế?

   La Giác nhìn về phía Đoảng Trạch và hỏi, lúc này những người có mặt cũng kịp nhớ ra hoàng tử Đoảng Trạch lúc nhỏ cũng là ở miền nam. Đoảng Trạch nhẹ cười, lâu lắm rồi mới có người nhắc đến chuyện lúc nhỏ của hắn, phần vì họ không muốn hắn nghĩ đến chuyện không vui nhưng phần lớn là vì chẳng ai bận tâm đến. 

- Thành Nam ở tận biên giới bờ đông. Nơi ta ở lúc nhỏ thuộc miền nam nhưng ở bờ tây và cách biên giới khá xa. Lúc nhỏ ta lại hay đau bệnh nên không được đi chơi xa, vì vậy có lẽ chúng ta chưa có dịp gặp nhau bao giờ.

   Người trong phòng ồ lên rồi gật gù to nhỏ với nhau, có chút cảm thương cho hoàng tử nhỏ. Diêng Chí ngồi đối diện đưa cốc rượu đến chạm cốc cùng Đoảng Trạch như để đồng cảm dù những chuyện đó hắn đã từng nghe nhiều lần. Bác Lăng đưa tay vỗ vai Đoảng Trạch ra vẻ an ủi. La Giác lại bắt đầu chịu không được sự tò mò.

- Ngài có nhớ miền nam không? Từ ngày đến Vương Đô chắc ngài vẫn chưa có dịp về thăm lại quê cũ.

   Đoảng Trạch cười tươi, thấy bản thân lại chưa nghĩ đến việc đó bao giờ, có lẽ là vì ở nơi đó đã chẳng còn ai để hắn có thể về thăm. 

- Có nhớ chứ, nhớ lúc nhỏ ta được mẹ cho ra ngoài sông chơi cùng lũ trẻ ở làng chài, nhớ mấy điệu hát của ông lão đưa đò, để ta nhớ coi…

   La Giác sáng mắt khi nghe Đoảng Trạch nhắc đến những bài hát ngâm ở miền nam, cũng ngẫm nghĩ xem hắn có thuộc bài nào không.

- Đúng rồi! Để ta hát một bài cho mọi người cùng nghe nhé, tất nhiên không thể so sánh với những người lái đò vì họ cạnh tranh nhau nhờ tiếng hát mà.

   Cả gian phòng trở nên hồ hởi, họ vui vẻ khuyến khích La Giác hát cho họ nghe. La Giác nghĩ ngợi một lúc có vẻ rất phân vân rồi bật cười như nhớ ra điều gì đó.

- A! Ta có nhớ bài mà cha ta dạo gần đây rất thích nghe. Để ta nhớ xem lời của nó là như thế nào, có vẻ rất bi tráng thì phải.

   Những người khác đồng loạt vỗ tay. La Giác cao hứng đứng hẳn dậy, tay cầm cốc rượu, chầm chậm đi tới lui rồi bắt đầu ngân nga.

   “Đoá hoa trắng nở giữa rừng thâm u

    Mây đen phủ kín, Trấn Nam thành mờ sương

    Giữa rừng Mưa, tiếng thở đọng nhẹ nhàng

    Bên trái kẻ thù, kìa bên phải kẻ đồng minh!

    Kỵ sĩ ơi! Xin dừng chân chiến mã!

    Vội vàng chi giữa mây khói muôn trùng?

    Tỉnh dậy đi, giấc mộng kia vô thực

    Mũi gươm đâu? Có nhuốm máu quân thù?

    Chiến mã quay đầu, sau lưng con đường lớn

    Giẫm nát tàn không, trên quá khứ điêu linh…”

   Tiếng ngân của La Giác vừa dừng lại có thêm một tràng vỗ tay tán thưởng của mọi người vang lên. Mấy người thống lĩnh trong quân doanh cũng đã uống nhiều rượu, dựa theo giai điệu vừa rồi của La Giác và đặt ra những lời ca khác rất buồn cười rồi họ cùng hát vang những câu ca đó. Các vị hoàng tử chỉ biết bật cười và vỗ tay đều đều theo lời ca, phòng lớn trở nên náo nhiệt vô cùng. 

   Lúc đã chán với trò ca hát và đa số đều đã không còn tỉnh táo, các thống lĩnh xin phép trở lại quân trại nghỉ ngơi. Khu nhà mà các vị hoàng tử đang lưu lại dẫu thuộc địa phận quân doanh nhưng khuôn viên khá tách biệt, dành riêng cho hoàng tộc và các quan tướng không có công vụ chính trong quân doanh lưu lại. Khi phòng tiệc chỉ còn lại bốn người, không khí trở nên yên ắng hơn, La Giác dù uống nhiều nhưng không quá say lại nói về việc luyện binh. 

- Hôm nay chúng ta đã thi bắn tên rồi, hôm khác cũng nên đấu kiếm thuật, nhất định sẽ thú vị vô cùng.

   Bác Lăng ngã đầu lên nấm tay đang chóng trên bàn, gật gật đầu trong khi Diêng Chí và Đoảng Trạch không có ý tán thành hay từ chối. Bác Lăng đưa tay cầm cốc rượu thì thấy đã hết rượu, ra hiệu cho tuỳ tùng đến rót thêm cho mọi người. 

- Đêm cũng đã khuya, tất cả nên nghỉ ngơi để ngày mai trở về nội thành. Chúng ta sẽ còn nhiều dịp để vui vẻ, ta nhất định sẽ cho phó tướng một chuyến đi đáng nhớ. 

   La Giác cảm thấy rất hài lòng khi từ lúc đặt chân đến Vương Đô đã được đối đãi rất trịnh trọng. Dù là con của một đại tướng nhưng từ trong sâu thẳm La Giác luôn muốn so sánh bản thân với các hoàng tử. Hắn nghĩ dù sao cha hắn cũng đang giữ vị trí trọng yếu nên hoàng tộc phải có sự kiêng nể dành cho hắn là lẽ tất nhiên. Hơn nữa, các vị hoàng tử chẳng phải đều đang cần tạo lập thế lực và huy động sự ủng hộ từ các quan tướng đó sao. Chuyến đi này của La Giác theo hắn là thật đúng thời điểm.