Hồi Ức Thanh Xuân - Chương 13

Chương 13:

Màn đêm dần buông xuống và bao trùm lên khắp các con phố lớn nhỏ. Trên bầu trời điểm xuyết những ánh sao lung linh, huyền ảo, dù không nhiều nhưng lại vô cùng rực rỡ, bên cạnh là nửa vầng trăng với dáng hình trông như một nụ cười đầy chễ giễu gửi xuống nhân loại. Những ngày cuối hè, chỉ một làn gió mát mẻ và thoáng đãng thôi cũng khiến bất cứ ai cũng cảm thấy sảng khoái.

Khánh An cũng không ngoại lệ, cô mở toang cửa sổ phòng khách để đón nhận cơn gió mát lạnh vào trong nhà. Lúc này, nhà nào nhà nấy đều lên đèn và các cột đèn xung quanh khu tập thể cũng được thắp sáng. Những đứa trẻ con vừa tan học trở về, lại rủ nhau nô đùa vui chơi ở dưới sân. Đâu đó, tiếng gọi con của các bà mẹ, tiếng các ông bà ngồi buôn chuyện, cười nói rôm rả, tiếng phát thanh viên đưa tin từ chiếc đài cassette cũ hay giọng hát của Chế Linh du dương theo bản nhạc tình kinh điển… Khung cảnh về đêm ở khu tập thể này vẫn nhộn nhịp như ban sáng nhưng lại mang một sắc thái khác hẳn.

Khánh An đang suy nghĩ về phản ứng của Quốc Trường hồi chiều, cô không biết liệu anh đã nhận ra tình cảm của cô hay chưa và nếu anh có nhận ra thì mối quan hệ giữa hai đứa bọn cô sẽ ra sao? Một đống suy nghĩ tiêu cực liên tiếp xuất hiện trong đầu khiến cô cảm thấy khó chịu, dù tiết trời hôm nay rất thoáng đoãng. Khánh An hít lấy bầu không khí mát lạnh một lần nữa như để lấy lại tinh thần, cô liền nhớ đến buổi đi chơi sắp tới với Tuyết Nhi và Thùy Dương, trong lòng chẳng mấy chốc mà phấn khởi vô cùng.

- Khánh An, con đang làm gì đó?

Ông Hoàng Đức nãy giờ ngồi thu dọn một đống giấy trờ trên bàn, thấy cô ngẩn người suy nghĩ gì đó ngoài ban công thì khẽ gọi. Khánh An quay lại, mỉm cười rồi đáp:

- À, con đứng đây hóng gió thôi ạ!

Ông liền đứng dậy, cầm trên tay một sấp giấy tờ mới in rồi tiến đến chỗ cửa nhà. Thấy vậy, cô vội hỏi:

- Sắp đến giờ ăn cơm rồi, bố đi đâu vậy ạ?

- Bố mang giấy tờ này sang nhà Quốc Trường để đưa cho mẹ thằng bé.

Khánh An nghe xong, đôi mắt sáng rỡ như những vì sao lấp lánh trên bầu trời, cô liền chạy đến chỗ bố rồi nhanh nhảu đáp:

- Để con mang sang cho ạ!

Sau đó, cô không nhanh không chậm cầm lấy sấp giấy từ tay bố rồi thoăn thoắt rời khỏi nhà. Trước khi rời đi, cô còn không quên nhắc:

- Bố cắm hộ con nồi cơm nha!

Khu nhà của Quốc Trường là khu A, nằm phía đối diện khu nhà của Khánh An. Cô đi qua sân tập thể, cười nói vui vẻ với đám trẻ con cùng với các bác hàng xóm xung quanh một chút rồi nhanh chóng leo lên tầng ba khu nhà A. Đứng trước cửa nhà gỗ màu xanh lục mà trống tim của cô cứ đập liên hồi, đây là lần đầu tiên cô sang nhà Quốc Trường. Khánh An bình ổn lại tâm trạng nhốn nháo rồi bắt đầu nhấn chuông cửa. Tuy nhiên, cô cũng không chắc Quốc Trường sẽ có ở nhà. Sau hai hồi chuông liên tiếp thì phía bên trong nhà phát ra tiếng nói của một người phụ nữ:

- Đây, tôi ra liền!

Vừa nói dứt câu, cửa nhà màu xanh lục hé mở và tiếp đến là một người phụ nữ trung niên xuất hiện sau cánh cửa. Người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp, những vết chân chim ẩn hiện cạnh khóe mắt, mái tóc nâu xoăn dài bồng bềnh, nước da ngăm khỏe khắn và trên người cô ấy đang mặc bộ đồ công sở cùng một chiếc tạp dề. Khánh An thầm nghĩ, chắc hẳn người phụ nữ trước mặt cô đây là mẹ của Quốc Trường. Cô liền lễ phép chào hỏi cô ấy:

- Dạ cháu chào cô ạ!

Người phụ nữ nhìn cô mỉm cười, hiếu kỳ hỏi:

- Ơ, cháu là ai vậy?

Khánh An liền đáp:

- Dạ cháu là Khánh An, con bố Đức – chủ tiệm photo Hoàng Đức ở đầu ngõ ạ.

Đôi mắt phượng đẹp đẽ của người phụ nữ ngay lập tức mở to, con ngươi bừng sáng, nụ cười càng thêm phần rạng rỡ hơn:

- À, thì ra là con gái rượu của anh Đức. Chào cháu, cô là Tố Uyên, mẹ của Quốc Trường!

Khánh An cứ ngỡ bản thân sẽ khó mà gặp được mẹ của Quốc Trường vì cô ấy trước giờ luôn bận bịu với công việc và thường vắng mặt ở nhà. Chính xác thì từ lúc nhà cô ấy chuyển đến đây, Quốc Trường là người đầu tiên cô gặp gỡ và quen biết cho đến thời điểm hiện tại. Nhà của Quốc Trường cũng không giao du với mọi người nhiều, tính ra có mỗi nhà cô là hàng xóm thân thiết của họ.

- Bố cháu nhờ cháu mang tập giấy này sang cho cô ạ!

Khánh An đưa tập giấy mới in cho Tố Uyên. Cô ấy liền nhận lấy rồi mỉm cười biết ơn:

- Ôi, cô cảm ơn hai bố con nhé! À, cháu vào đây chơi một chút rồi hẵng về!

Khánh An khẽ gật đầu rồi đi vào bên trong nhà. Căn nhà của Quốc Trường được trang trí và bày biện hết sức đơn giản, không quá cầu kỳ cùng với những chậu cây hoa khác nhau được khắc họa tiết xinh xắn, nằm cạnh lối cửa ra vào một cái, cạnh bàn để tivi một rồi đến bên khung cửa sổ. Trên những bức tường cũng được tô điểm những hình vẽ cây cỏ, hoa lá độc đáo, điều này càng chứng tỏ vị chủ nhà là một người hết sức yêu thiên nhiên. Khánh An nhìn quanh căn nhà một hồi rồi dời ánh mắt sang mẹ của Quốc Trường, cô khịt khịt mũi:

- Cô ơi, hình như cháu ngửi thấy mùi khét ạ!

Tố Uyên lúc này mới sực nhớ ra món cá đang rán trong bếp, cô liền chạy vội vào bên trong mà trong lòng không ngừng cầu nguyện. Kết quả thì, dù có cầu đến mấy cũng không kịp, món cá rán đã bị cháy đen thui. Khánh An cũng chạy vào theo rồi sững lại khi nhìn đống khói mịt mù bốc lên từ cái chảo, còn đồ ăn thì đặt ngổn ngang trên bàn. Tố Uyên tùy tiện đặt cái chảo sang một bên, mỉm cười bất lực rồi lên tiếng:

- Cô đúng là hậu đậu mà… được hôm về sớm tranh thủ nấu cơm cho thằng con trai thì lại thành ra thế này…

Khánh An nhanh chóng đi đến rồi trấn an cô ấy:

- Không sao đâu cô, cháu sẽ giúp cô ạ! Ừm, dù sao thì cá cũng cháy rồi mình cứ tận dụng những đồ ăn còn ở đây như trứng gà, thịt với hành lá, cà chua… là cũng ra món ngon thôi mà cô.

Tố Uyên thở dài, buồn bã nói:

- Cô chưa bao giờ nấu cho thằng bé một bữa cơm hẳn hoi, bởi vì tối ngày bận bịu suốt. Đối với hai mẹ con cô, việc nấu nướng và ăn uống dường như chỉ là cho qua bữa. Điều đau đớn hơn là thằng bé cũng chưa một lần kêu ca hay phàn nàn điều gì. 

Khi nghe những lời nói từ tận sâu trong lòng cô ấy, Khánh An cảm thấy lòng cô cũng trùng xuống. Cô vẫn còn nhớ cảm xúc khó diễn tả qua đôi mắt đen sáng của Quốc Trường mỗi khi sang nhà cô ăn cơm. Liệu đó là sự xúc động khi được nếm thử món ăn ngon hay là cảm giác ấm cúng của một gia đình? Sau đó, Khánh An ở lại hỗ trợ Tố Uyên trong việc nấu nướng. Cả hai cô cháu vừa nấu ăn vừa buôn chuyện khá rôm rả và nhờ đó mà Khánh An cũng biết được một số chuyện trong quá khứ của Quốc Trường.

Tố Uyên vốn không giỏi việc bếp núc bởi cô là mẫu người dành cho công việc. Đó cũng chính là một trong những lý do khiến vợ chồng cô ly hôn, cả hai đều bận bịu và không có thời gian bồi đắp tình cảm cho nhau. Thậm chí, bố của Quốc Trường - còn đi lăng nhăng với một người phụ nữ khác và bị Tố Uyên bắt tại trận, khiến cho tình cảnh vốn tồi tệ không thể cứu vãn thêm được nữa. Quốc Trường cũng từng kết giao với nhiều bạn nhưng vì gia đình xảy ra biến cố nên anh không còn giữ liên lạc với bất cứ ai. Khánh An vừa nghe, lòng cô lại trùng xuống, trái tim như có ai đó bóp nghẹn. Có phải anh đã rất cô độc, đúng không?

- Sắp đến giờ ăn cơm rồi mà chưa thấy thằng bé về nhà. Cháu có biết sao nó về muộn thế không? Hay là nay lại đi đá bóng với Hoàng Minh nhỉ?!

Khánh An tay đảo qua món sốt thịt rồi đáp:

- À, cháu nghĩ là do anh ấy đang bận luyện tập cùng bạn cho cuộc thi hùng biện sắp tới ạ!

Nói đến đây, Khánh An liền tưởng tượng viễn cảnh Quốc Trường và Đan Thư ngồi sát cạnh nhau rồi cười nói vô cùng vui vẻ. Một khung cảnh vô cùng đẹp mắt giữa hai con người tuyệt phẩm!

- Ơ, Khánh An! Cho nhỏ lửa đi cháu!

Khánh An nhanh chóng vặn nhỏ bếp ga, thở một hơi nhẹ nhõm, suýt chút nữa là cô làm hỏng món trứng sốt thịt thơm ngon. Tố Uyên ngạc nhiên khi nghe những lời nói trước đó của cô, liền hỏi:

- Cuộc thi hùng biện ư?

- Vâng ạ, anh Quốc Trường được đại diện toàn khối đi tranh đấu ạ! Chẳng lẽ… anh ấy chưa nói chuyện này với cô ạ?

Khánh An nhìn thấy sắc mặt trầm xuống của cô ấy thì tự động ngậm mồm lại. Sau khi suy nghĩ và chần chừ một hồi, Khánh An cũng lên tiếng để phá vỡ bầu không khí ngượng ngừng:

- Cháu nghĩ anh Quốc Trường chỉ quên thôi ạ vì dạo này ở trường cũng có nhiều việc lắm! Cô không biết đâu, anh ấy làm gia sư cho cháu mà thỉnh thoảng còn quên mất lịch dạy nữa cơ ạ.

Nghe đến đây, Tố Uyên mới khẽ mỉm cười, gật đầu. Tuy là có vẻ chấp nhận với những lời cô nói nhưng nụ cười của Tố Uyên trông có phần gượng gạo, ánh mắt man mác buồn. Thử hỏi có người mẹ nào không đau lòng khi biết con của mình lại không nói cho mình biết những chuyện quan trọng đối với nó như vậy? Tố Uyên dù là mẹ của Quốc Trường nhưng cô không thật sự thân thiết với con trai, có những chuyện nếu Quốc Trường không nói thì chính cô cũng chẳng biết được. Ngày nào cũng bận bịu công việc, cô không có nhiều thời gian gần gũi và tâm sự cùng con như những gia đình khác. Cứ cho là Quốc Trường quên đi, nhưng đến việc thằng bé nhận làm gia sư cho Khánh An mà nó cũng không nói cho cô biết…

Cả Khánh An và Tố Uyên đều đang trong những suy nghĩ riêng của bản thân họ thì chợt cánh cửa nhà mở ra. Quốc Trường bước vào với dáng vẻ khá mệt mỏi, nay anh phải ở lại trường để bàn luận về cuộc thi với đội hùng biện sắp tới với các thầy cô giáo. Mọi người đều rất hăng hái và mong chờ đến ngày thi chính thức, ai nấy cũng đều chuẩn bị tâm lý sẵn sàng và chung tinh thần quyết chiến, quyết thắng. Anh vừa mới tháo chiếc giày thể thao để vào tủ giày xong thì nhận ra có một đôi dép xỏ ngón màu đen trắng quen thuộc nằm gọn ở cạnh tường. Nói quen thuộc là bởi lẽ, anh đã trông thấy đôi dép này khá nhiều lần ở nhà của Hoàng Minh. Nhìn cỡ dép lớn lại nghĩ Hoàng Minh sang đây chơi, Quốc Trường nhanh chóng đi vào bên trong nhà. Khi đi đến phòng bếp, Quốc Trường ngạc nhiên khi nhìn thấy hai nhân vật quen thuộc là mẹ anh và Khánh An… Điều kỳ lạ là, Khánh An đang hì hục nấu nướng tại căn bếp nhà anh?

Khánh An vừa thấy Quốc Trường bước vào, cô liền dừng động tác lại, nhanh chóng mỉm cười chào anh:

- A, anh Quốc Trường, anh về rồi ạ! Đúng lúc quá, em và mẹ anh cũng vừa mới nấu cơm xong, anh qua đây thử xem có ngon không này?!

Quốc Trường hơi sững người trong giây lát rồi bước đến gần chỗ Khánh An, nhìn muỗng canh đang đưa đến gần, anh không nhanh không chậm mở miệng ra nếm thử. Một hương vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, kích thích dây thần kinh khiến mọi căng thẳng và mệt mỏi trong người anh dường như tan biến hẳn.

- Thế nào ạ? Ngon không anh?

Quốc Trường từ đầu đến giờ vẫn không dời ánh mắt khỏi Khánh An, anh vừa gật đầu, vừa đáp:

- Ngon!

Khánh An cười mãn nguyện rồi quay sang nói với Tố Uyên:

- Nhiệm vụ của cháu xong rồi, giờ cháu về nhà phụ bố cháu đây ạ!

Tố Uyên ngay lập tức giữ chân cô lại:

- Sao lại thế được, cháu ở đây ăn với mẹ con cô bữa cơm đã rồi hẵng về!

Khánh An ngại ngùng từ chối:

- Thôi để lúc khác ạ, bố cháu ở nhà lại chờ cơm cháu! Cô và anh ăn cơm vui vẻ ạ!

Tố Uyên gửi lại cảm ơn xong thì còn định ra tiễn cô nhưng Khánh Anh lại từ chối, cô nhanh chóng chào tạm biệt hai người rồi ra về. Quốc Trường nhìn bóng cô rời đi, ánh mắt anh có chút long lanh, rung động như những vì sao sáng trên bầu trời đêm nhưng chỉ một thoáng liền bị anh che giấu đi, nụ cười trên môi cũng nhạt dần khi cánh cửa gỗ xanh được người con gái ấy nhẹ nhàng khép lại.

- Woa, nhìn hấp dẫn chưa? Con bé Khánh An này khóe tay thật đấy!

Quốc Trường nhìn chỗ thức ăn nóng hổi trên bàn, một cảm xúc khó tả xấm lấn khắp cơ thể anh khiến anh cảm thấy nhộn nhạo vô cùng. Tuy vậy, anh vẫn từ tốn lấy bát đũa để lên bàn ăn, vừa chìm đắm trong những tâm tư không phải ai có thể nhìn thấu được.