Truyện ngắn Tuyển tập văn "trẻ trâu"

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi _hONG_aHN_, 16/1/22.

  1. _hONG_aHN_

    _hONG_aHN_ Gà cận

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    339
    Đã thích:
    489
    GSP:
    Ap
    Một ngày nọ, trời mưa liên miên rồi lại nắng, nắng được một tí rồi lại mưa, mưa đến sầm sì, đến mụ mị cả đầu óc tui khi đang chạy deadline đống bài tập (nói trắng ra thì là hôm qua). Trong tình hình như thế, mẹ tui đã bắt tui đi dọn dẹp cái chuồng heo chuồng lợn mà gọi một cách mỹ miều là phòng của tui. Và trong công cuộc dọn dẹp đó, tui đã lôi ra được một quyển vở Tiếng Việt lớp bốn, chính chủ không ai khác là tui. Tui bèn đọc lại một lượt từ đầu đến cuối mặc cho đống bài tập đang chạy deadline, mặc cho mẹ gào rú vì cái phòng vẫn bừa bãi như lúc đầu... Và đúng thật là không phí công sức, tui đã phát cười lăn lộn và... làm cho cái phòng đã bừa bãi càng thêm bừa bãi hơn. Túm cái váy lại là tui đã mò ra được hai cái bài văn tui làm hồi lớp ba, lớp bốn khiến chính mình cười nghiêng ngả. Thôi, tạm thời tui sẽ bế hai bài này lên trước, còn gì thì tìm sau và bế lên sau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/2/22
  2. _hONG_aHN_

    _hONG_aHN_ Gà cận

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    339
    Đã thích:
    489
    GSP:
    Ap
    Bài 1. Đề là gì tui không nhớ, vì tui là chúa lười nên chỉ viết mỗi bài làm vào thôi...
    Trong một ngôi làng nhỏ, có một ngôi nhà nhỏ. Có hai mẹ con sống chung với nhau trong căn nhà ấy, Họ rất nghèo khổ, nhưng cũng rất yêu thương nhau. Một hôm, bà mẹ bị ốm nên đã thập tử nhất sinh. Thấy thế, người con liền chạy đi vay tiền ông trọc phú để mua thuốc cho mẹ. Ông ta không chịu, còn đánh người con một trận thập tử nhất sinh như bà mẹ. Tức quá, người con bèn ra ngân hàng rút tiền, sai mấy tên đầu gấu đến trừng trị phú ông và ra nhà thuốc Camly mua một vỉ Bổ phế Nam Hà cho mẹ về uống. Ngày lập tức, bà mẹ đội mồ sống dậy. Ông trọc phú vì bị đánh quá nhiều nên đã chết, để lại toàn bộ tài sản cho hai mẹ con. Từ đó, hai mẹ con trở thành tỷ phú và sống bên nhau hạnh phúc đến hết đời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/4/22
  3. _hONG_aHN_

    _hONG_aHN_ Gà cận

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    339
    Đã thích:
    489
    GSP:
    Ap
    Bài 2. Hình như đề là chuyển bài thơ "Nàng tiên ốc" thành văn xuôi thì phải.
    Ngày xửa ngày xưa có một bà già nghèo khó, hằng ngày phải đi làm thuê giúp mướn. Một hôm chủ tiệm bún ốc cho bà một con ốc. Bà muốn vào đó ăn lâu rồi nhưng không đủ tiền, nên quyết định mang con ốc đó về làm một bát bún ốc mini. Sáng hôm sau, bà tỉnh dậy thì thấy trên bàn đặt một tô bún ốc siêu to siêu ngon. Bà ăn hết trong chớp mắt rồi tấm tắc khen: "Ai làm bún ốc ngon thế?" Thế là từ con ốc hôm qua bà được cho hiện ra một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Bà bèn nhặt lấy cái vỏ ốc rồi ra lệnh cho cô gái: "Cô không được đi đâu hết!" Rồi bà ra lệnh cho cô làm một trăm tô bún ốc siêu to siêu ngon rồi mở tiệm bán. Tiệm ngày càng buôn bán phát đạt nên bà già trở thành tỷ phú, còn cô gái đó trở thành đầu bếp kiêm osin không công cho bà.
     
  4. Giáo Sư Ngốc Nghếch

    Giáo Sư Ngốc Nghếch Gà tích cực

    Bài viết:
    176
    Được thích:
    198
    Đã thích:
    277
    GSP:
    Ap
    Cái này thì đúng chất của bà rùi.
    Cười ngặt nghẽo vì sự trẻ trâu của bà. Để hôm nào tui tìm mấy bài văn cũ tung lên.
     
    _hONG_aHN_ thích bài này.
  5. Shmily__.

    Shmily__. Gà con

    Bài viết:
    67
    Được thích:
    86
    Đã thích:
    164
    GSP:
    Ap
    Há há đọc đến đoạn này tui cười đau cả bụng vì trí tưởng tượng bay cao bay xa của bà. =))=))=))
    Hỏi đùa: Cả hai đoạn đều liên quan đến tỷ phú, liệu bà có một ước mơ thầm kín là mai sau trở thành tỉ phú? :-?:-?:))
     
    _hONG_aHN_ thích bài này.
  6. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    878
    Được thích:
    729
    Đã thích:
    1.732
    GSP:
    Ap
    :)))))))))))) *vỗ tay cười ngặt nghẽo không biết nói gì hơn *
     
    _hONG_aHN_ thích bài này.
  7. _hONG_aHN_

    _hONG_aHN_ Gà cận

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    339
    Đã thích:
    489
    GSP:
    Ap
    Bài 3. Tui đoán già đoán non đề bài là viết về một cô giáo.
    Trường em có rất nhiều cô. Nhưng em thích cô chủ nhiệm nhất vì cô đã bảo nếu không nghĩ ra được nên viết về cô nào thì hãy viết về cô.
    Cô dạy môn Toán và Tiếng Việt. Nhiều khi còn cô bất đắc dĩ phải đi tìm bút, bơm mực cho bọn em, và được nhiên mỗi lần cô đều ca "Học hành thì phải giữ đồ của mình cho cẩn thận, chứ hở cái là mất đồ thế này thì sau này ra ngoài đường ở nhá mấy cô cậu!" Cô cao hơn bọn em nhưng thấp hơn các cô khác. Cô có nước da trắng hồng và dáng người cao ráo(1). Tính cách của cô thì là "hét ra lửa, phun ra khói, nói ra bài tập". Chưa đầy một học kỳ mà quyển vở Dặn dò của em đã được ghi kín rồi.
    Tóm lại là cô rất bình thường và em cũng yêu cô ở mức không thể bình thường hơn. Em xin hết bài văn tại đây.
    (1): Đoạn này trong vở tui viết là "nước da cao ráo và dáng người trắng hồng".
     
    Shmily__.Chanh30 thích bài này.
  8. Giáo Sư Ngốc Nghếch

    Giáo Sư Ngốc Nghếch Gà tích cực

    Bài viết:
    176
    Được thích:
    198
    Đã thích:
    277
    GSP:
    Ap
    Tui nghi bà vừa viết.
     
    _hONG_aHN_ thích bài này.
  9. _hONG_aHN_

    _hONG_aHN_ Gà cận

    Bài viết:
    282
    Được thích:
    339
    Đã thích:
    489
    GSP:
    Ap
    Cái bài gốc nó rất chi là... nhất là đoạn miêu tả ý thế nên tui mới đổi trắng thay đen, cắt bớt nhiều nhiều phần đi một chút, chứ thực ra bài gốc tui viết hồi lớp ba rồi ông ạ. :)
     
    Giáo Sư Ngốc Nghếch thích bài này.

Chia sẻ trang này