Thơ Hãy cười to

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 16/1/22.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà cận

    Bài viết:
    285
    Được thích:
    489
    Đã thích:
    538
    GSP:
    Ap
    Hãy cười to trong đám tang tôi
    Mấy người lo không? Tháng năm trôi
    Tiêu cự dương, thấu kính hội tụ
    Chây lười, bỏ trống, lặng câm rồi.

    Mỗi người, nhẹ nhàng một chiếc đinh
    Quan tài nội tại, sự kết tinh
    Đớn đau đã đẩy đến đỉnh điểm
    Đĩa xước, tới đây là hết phim?

    Kết duyên, dẫn đến phần kết riêng
    Phân kì, phải chăng là không tưởng?
    Hội tụ hơi sớm, cũng chẳng sao
    Ta đâu thấy ai khác trong gương?

    Ta soi thế giới, soi bản ngã
    Viết như dở hâm, hơi sảng đá
    Trong mơ gặp Tiên, tựa Tàn Đà
    Thực tại: người thấy tôi tan rã.

    Gương vỡ, không thể soi bóng ai
    Thế giới đâu cần sự chân thực?
    Chủ quan đè lên cả khách quan
    Đâu có sự rạch ròi phân cực?

    Hãy cười to trong đám tang tôi
    Đừng khóc như thể đau khổ lắm
    Khi còn, thì lạnh nhạt quay lưng
    Khi hết, lại như không vô can?

    Quan hệ tình dục với xác tôi
    Cho trâu giày xéo, ném ra ruộng
    Chặt đầu thị uy giữa phố đông
    Tôi đâu còn biết, sao phải buồn?

    Hãy cười to trong đám tang tôi
    Mây lười, mây chẳng thèm trôi nữa
    Các người nên cười ngoác mõm ra
    Để đẩy nhanh hộ sự thối rữa.
     

Chia sẻ trang này